Kon Tum : Gian nan “gieo chữ” ở vùng sâu

Tác giả: Phúc Nguyên

Tu Mơ Rông là huyện nghèo thuộc chương trình 30a của Chính phủ, Ngọc Yêu lại là một trong những xã đứng chót bảng về sự nghèo khó của Tu Mơ Rông. Hiện nay, Ngọc Yêu là xã duy nhất của Tu Mơ Rông xe ô tô không thể đi được tới trung tâm xã trong mùa mưa. Điều này có thể hình dung việc “gieo chữ” của những thầy cô giáo nơi đây gian nan đến mức nào…

Thiếu thốn trăm bề

Xã Ngọc Yêu nằm lọt thỏm giữa bốn bề núi rừng. Mùa khô, vùng này đón những cơn gió mạnh giật liên hồi, kèm theo cái lạnh tê buốt da thịt người. Bên bếp lửa giữa sân khu tập thể giáo viên, hơn chục con người quây quần để sưởi ấm, tâm sự, động viên nhau cùng vượt khó.

Hiệu phó Trường PTDT Bán trú THCS xã Ngọc Yêu Võ Văn Cương tâm sự về ngày chân ướt chân ráo vào đây. Năm 2002, trường mới thành lập, được tách ra từ trường tiểu học, chỉ có một lớp 6 với 30 em học sinh. Để đến được trường, anh cùng các đồng nghiệp phải lội bộ 15 cây số đường rừng. “Bám trụ từ bấy đến giờ, quãng đường hàng tuần mình phải đi nếu cộng lại dễ quá nửa vòng trái đất” – anh Cương nói vui.

Trường PTDT bán trú THCS Ngọc Yêu

Trường PTDT bán trú THCS Ngọc Yêu

Anh Nguyễn Văn Anh – giáo viên dạy môn Toán của trường có 8 năm gắn bó với Ngọc Yêu. Anh cho biết: Vất vả nhất là đường sá đi lại khó khăn. Tuyến đường vào xã đang được đầu tư xây dựng, mùa nắng còn đỡ, mùa mưa muốn đến trường hoặc về nhà thì lốp xe máy phải quấn dây xích mới có thể vượt qua nổi con dốc đất đỏ trơn trượt… Đường sá thế, gạo mắm của thầy trò chỉ biết trông vào các “công ty hai sọt”. Tuy nhiên, những hôm trời mưa lớn, nước suối Tam Rin dâng cao thì các “công ty” này cũng bó tay. Để đối phó những lúc như thế, thầy trò phải dự trữ thực phẩm khô từ 5-10 ngày… Cái khổ nữa là nước sinh hoạt. Tiếng là xã cũng có công trình nước tự chảy, nhưng hoạt động cứ được vài tháng lại hỏng. Để khắc phục tình trạng này, trường được đầu tư một giếng khoan sâu tới 100m nhưng cũng chỉ bơm được vài phút đồng hồ mỗi ngày, chỉ đủ nhu cầu sinh hoạt tối thiểu…

Ngoài khó khăn kể trên, cơ sở vật chất phục vụ cho việc dạy và học nơi đây cũng còn nhiều thiếu thốn, khó khăn. Mặc dù là trường bán trú, nhưng hiện nay trường chưa có phòng kiên cố để cho học sinh ở bán trú. Hiệu trường nhà trường Nguyễn Ngọc Huynh cho biết: Do không có nhà ở bán trú cho học sinh nên trường đã vận động nhân dân mua gỗ, xã ủng hộ tôn làm 3 phòng ở tạm, mỗi phòng được hơn 10 học sinh. Nhưng với 3 phòng này cũng chưa đủ cho tổng số 90 học sinh bán trú, vì vậy, số học sinh còn lại nhà trường phải vận động các nhà dân xung quanh trường cho các em ở nhờ để học tập. Mong sao nhà nước sớm đầu tư xây dựng các phòng ở kiên cố cho học sinh, để các em yên tâm học tập.

Khó khăn là vậy, nhưng vì sự nghiệp trồng người, đội ngũ thầy cô giáo của trường vẫn cần mẫn, tận tâm, tận lực để mang con chữ đến với con em đồng bào dân tộc thiểu số nơi đây.

Khát vọng con chữ

Đến giờ, cô giáo Y Blây- một trong những lứa học trò đầu tiên được học chữ ở Ngọc Yêu vẫn tự hào về tinh thần hiếu học của đồng bào Xê Đăng. Ngày con chữ về đến quê cô, trường học mới chỉ là nhà tranh. Từ bàn, ghế cho đến bảng viết tất cả đều là tre. Ngọc Yêu chỉ có trường cấp 1. Muốn học cấp 2 phải cơm đùm cơm nắm ra tận huyện Đăk Tô. Đi từ tờ mờ sáng đến khi tắt mặt trời vẫn chưa tới. Đường rừng vắng chẳng dám dừng lại nghỉ, cơm nắm mang theo phải vừa ăn vừa đi cho kịp, vậy mà hai chị em cô vẫn quyết theo con chữ đến cùng… Học xong Cao đẳng sư phạm, Y Blây tình nguyện xin về nơi “chôn nhau cắt rốn” Ngọc Yêu để dạy học, bởi hơn ai hết cô thấu hiểu nỗi “khát chữ” của đồng bào mình…

Nói như vậy không có nghĩa là tất cả, cái lý “thiếu gạo ăn mới chết, thiếu chữ không chết” vẫn còn trong ý nghĩ của không ít người lúc đó. Vì thế, để huy động triệt để học sinh trong độ tuổi đến trường và duy trì sĩ số, ngay từ khi chuẩn bị vào năm học mới, nhà trường đã cùng chính quyền xã tổ chức vận động phụ huynh cho các em đến trường. Mỗi khi có học sinh vắng mặt không có lý do, giáo viên đến tận nhà để tìm hiểu, vận động. Từ đó, mối quan hệ giữa nhà trường và gia đình, giữa thầy và trò ở Ngọc Yêu ngày càng thêm gắn kết, gần gũi và thân thiện…

Đấy là lý do để giải thích tại sao tỷ lệ chuyên cần của học sinh ở Ngọc Yêu rất cao, đạt gần 100%. Năm học 2013-2014, tỷ lệ học sinh khá, giỏi của trường đạt 49%. Đặc biệt, các học sinh của trường tham gia thi học sinh giỏi cấp huyện đều giành được giải như A Huấn đạt giải Nhì môn Ngữ văn, A Minh Tuấn đạt giải Ba môn Anh Văn… Kết quả đó so với các trường khác ở vùng thuận lợi chẳng đáng kể, nhưng với địa bàn vùng khó như Ngọc Yêu, đó là sự nỗ lực đáng khen của đội ngũ thầy cô giáo và học sinh nơi đây.

Chia tay thầy trò Trường PTDT Bán trú THCS Ngọc Yêu trong tình cảm ấm áp, tôi tin với niềm nhiệt huyết theo từng con chữ ấy, một ngày không xa Ngọc Yêu sẽ không còn những cái “nhất” trong suy nghĩ của nhiều người mỗi khi nhắc đến…

Trả lời

Nguồn bài viết: baokontum.com.vn

Tin tức khác